cuộc sống thản nhiên của cố ninh
Cố Ninh bình tĩnh nói xong, vẫy tay đón taxi. Giống như giữa hai người bọn họ, thật sự chỉ là những người qua đường gặp thoáng qua mà thôi. - "Em muốn đi đâu, tôi đưa em đi." Vừa dứt câu, ngay chính Bạch Thần Dục cũng giật mình hoảng sợ. - "Cám ơn ý tốt của tiên sinh, nhưng tự tôi về là được rồi."
Cố Ninh nhớ rất rõ, kiếp trước, một nhà ba người Dương Mộng Đình cùng với người của nhà họ Cố, buộc mẹ con cô tay không rời khỏi nhà, khiến cho hai mẹ con cô trong một ngày mất đi hết tất cả.
Dàn ý phân tích diễn biến tâm lí của chị Dậu trong đoạn trích Tức nước vỡ bờ; Mã Zipcode Phú Yên - Mã bưu điện Phú Yên mới nhất; Cảm nghĩ của em sau khi học bài thơ Đoàn thuyền đánh cá của Huy Cận
Cố Ninh mất nửa ngày mới kịp phản ứng lại, cười cười, nói: - "Mẹ, tại con thấy mẹ trở nên xinh đẹp hơn thôi!" Thẩm Lan có chút ngoài ý muốn, trước kia Cố Ninh chưa bao giờ nói như vậy. - "Hôm nay sao miệng con lại biết nói ngọt như vậy, chớ nói nhảm nữa, mẹ đã lớn tuổi rồi, xinh đẹp hay không xinh đẹp cái gì chứ."
(VnMedia)- Từ Genting đến Bà Nà, những biểu tượng du lịch của một điểm đến hay quốc gia thường được xây lên bởi hai phẩm chất tưởng như đối lập: táo bạo và nhẫn nại.
Parfois On Rencontre Des Personnes Qui Changent Notre Vie. Edit Cửu Trùng CátLúc Cố Ninh xuống xe bus, đã là bảy giờ tối. Ánh đèn đường rực rỡ ở thành thị được thắp sáng, cuộc sống về đêm mới vừa bắt tối cuối tuần rất là náo nhiệt, bên cạnh cô, người đi đường nối đuôi nhau mà qua. Trương Giai Giai thấy được Cố Ninh trong đám người, thế là cô hướng về phía Cố Ninh vẫy vẫy tay– “Cố Ninh, mình ở đây.”Cố Ninh cũng nhìn thấy người đang vẫy vẫy tay với mình, tươi cười đi về phía Trương Giai Giai. Cố Ninh cười nói– “Hôm nay mình vẫn chờ điện thoại của người đẹp a, làm sao lại muộn như vậy bạn mới gọi điện thoại cho mình a, có phải quên mất mình rồi hay không?”Trương Giai Giai có chút xin lỗi– “Thật ngại quá, ban ngày mình phải giúp mẹ mình làm việc, mãi cho đến buổi tối mới có thời gian rảnh, cái gì mà điện thoại của người đẹp, bạn cứ thích chọc mình không hà!”Cố Ninh choàng tay qua bả vai người bên cạnh, cười nói– “Kỳ thật buổi tối rất tốt, không có nắng, mát mẻ nha, học quân sự nhiều ngày như vậy, nhìn xem, mình đen xuống 2 độ luôn rồi, có thể tránh được nắng nóng mà đi dạo phố đương nhiên càng tốt, lại nói, buổi tối so với ban ngày thì còn náo nhiệt hơn. Giai Giai của chúng ta quả nhiên hiền lành, biết săn sóc nha!”Trương Giai Giai biết Cố Ninh nói như vậy là vì mình, trong lòng cô có chút cảm động, tóm lấy tay Cố Ninh– “Như vậy chúng ta đi thôi.”Hai cô bé cùng nhau dạo phố và đi loanh quanh vài tiệm bán vật phẩm trang sức linh tinh các thứ. Giữa hè, bên cạnh quảng trường có một ít quầy hàng buôn bán nhỏ, những hàng quán ven đường thế này thường bày một cái bàn nhỏ, hoặc chỉ trải một mảnh vải dưới đất, lại đặt xuống một dải đèn chiếu sáng, về phương tiện khách hàng đến chọn lựa, có không ít người trẻ tuổi chui tới chui lui trong người đi dạo từng quầy một, đôi lúc ngồi bệt xuống đất cẩn thận tìm kiếm thứ gì đó. Dạo xong chợ đêm, hai người lại đi đến tiệm bán văn phòng phẩm, mua một ít sách vở và bút mực. Vài ngày nữa là chính thức nhập học, cũng bắt đầu bước vào giai đoạn của cuộc sống Trung học, hai ngày này sợ là khoảng thời gian ít ỏi được thoải mái cuối cùng, tự nhiên bọn họ muốn tận hứng vui cùng, các cô mỗi người mua một chai nước vị quýt có gas, sau đó cùng mua một túi bắp rang thật lớn, ngồi trên bậc thang ở quảng trường hứng gió nói chuyện phiếm. Giống như lần đầu tiên gặp Giai Giai không ngờ, mới ngắn ngủi hơn mười ngày, quan hệ giữa cô và Cố Ninh lại trở nên gần như vậy, trở thành bạn bè tốt. Cảm giác khi hai người chung đụng, giống như đã quen biết rất nhiều năm, làm cho người ta có cảm giác vô cùng thoải mái và thả lỏng tinh thần. Nếu muốn tìm câu nói để hình dung, thì đó chính là hận đã gặp nhau muộn như Giai Giai nhìn người bên cạnh, nói– “Ninh Ninh, lần trước bạn nói nông trại đang tuyển người, mình về nhà hỏi qua cha mẹ mình rồi, bọn họ nói muốn nhận công việc này. Cả nhà mình đã đến thành phố này hơn một năm, nhưng cha mẹ mình vẫn không tìm được công việc thích hợp, không sợ bạn chê cười, bọn họ nói làm nông dân đã mười mấy năm, vẫn thích hợp giao tiếp với thổ địa.”Khóe miệng Cố Ninh cong cong lên– “Việc này có cái gì buồn cười đâu, mỗi nghề mỗi nghiệp dù sao đều phải có người làm, dù cho là nghề nghiệp gì, miễn bản thân cảm thấy hứng thú và am hiểu, cũng sẽ tương đối vui vẻ. Thế này đi, tối hôm nay trở về mình sẽ nói cho mẹ mình biết, lúc nào cha mẹ bạn rảnh rỗi thì đến nông trại nhà mình xem xét thử coi sao, hoặc là sắp xếp cho cha mẹ bạn gặp mặt mẹ mình cũng được.”Trong lòng Trương Giai Giai rất vui vẻ, cô nói– “Ninh Ninh, cảm ơn bạn, lúc nào cũng được, nếu không thì ngay sáng ngày mai đi.”– ” Được, vậy quyết định là sáng ngày mai nhé.”Trong lòng Cố Ninh nhẹ nhàng thở ra, tính cách của vợ chồng nhà họ Trương vô cùng thành thật và hàm hậu, làm người lại hết sức nhiệt tâm, kiếp trước bọn họ đối xử với cô không hề tệ, có lần mẹ cô ở nhà bởi vì mệt nhọc quá độ mà té xỉu, cũng may nhờ có bọn họ đưa đi bệnh viện, còn ở lại chăm sóc vài ngày. Hiện tại, bản thân cô đã có đủ khả năng giúp đỡ bọn họ một phen, Cố Ninh cũng thấy rất vui Giai Giai nghĩ đi nghĩ lại, nói thêm– “Nếu cha mẹ mình có thể ở lại trong nông trại thật, vậy mình sẽ đến kí túc xá của trường học ở, như vậy sẽ dễ dàng một chút, Ninh Ninh, nếu bạn cũng ở kí túc xá, chúng ta lại có thể ở cùng một chỗ.”Cố Ninh sửng sốt– “Nhưng mình không ở lại kí túc xá.” Dừng một chút, cô nói “Không sao cả, nhà mình rất gần trường học, bạn cũng có thể tới nhà mình chơi a.”Thẩm Lan mua căn nhà kia, đã trang hoàng không sai biệt lắm, chờ đến đầu tháng sau chính thức khai giảng, thì lập tức có thể dọn vào Giai Giai cảm thấy cũng không có gì, tuy rằng không thể cùng Cố Ninh tiếp tục ở chung một phòng làm cho cô cảm thấy có chút mất mát nho nhỏ, nhưng may mắn là nhà Cố Ninh cách trường học rất gần, khoảng cách giữa hai người cũng không phải quá xa.– “Vậy cũng tốt, thành tích của bạn tốt như vậy, về sau nếu mình có chỗ không hiểu về bài học, thế nào cũng phải quấn lấy bạn hỏi, được không? Bạn không thể chê mình phiền a!”Cố Ninh cũng cười– “Chỉ sợ bạn không đến phiền mình ấy, hơn nữa vận khí của mình rất tốt cho nên thi cũng đạt kết quả tốt, hiện tại mình thấy bạn mỗi ngày đều cầm sách nghiên cứu cả buổi, không chừng thành tích so với mình còn hoàn hảo hơn, ai phiền ai còn chưa biết được đâu!”Hai thiếu nữ vừa ăn vừa trò chuyện, mãi cho đến gần chín giờ, Cố Ninh mới đứng lên, nói– “Hiện tại thời gian không còn sớm nữa, chúng ta trở về đi.”Trương Giai Giai ở ngoại ô, cô sợ đối phương trở về quá muộn thì không an toàn.– “Cũng tốt.” Trương Giai Giai đứng lên, vỗ vỗ nếp nhăn trên quần áo, cười đến ánh mắt híp lại “Thời gian trôi qua thật mau a, một chút cảm giác cũng không có đã thấy đến 9 giờ.”– “Nếu không tối hôm nay bạn đừng về, lát nữa tới nhà mình ngủ đi, dù sao ngày mai ba mẹ bạn cũng phải đến nông trại, đến lúc đó chúng ta cùng đi tới đó là được rồi.” Đột nhiên Cố Ninh đề Giai Giai do dự một lát rồi nói– “Như vậy không tốt lắm, vẫn là ngày mai…”Cố Ninh cũng mặc kệ đối phương phản đối, cô kéo cánh tay Trương Giai Giai một phen– “Bạn ngủ chung với mình đi mà, như vậy đi, mình và bạn đi gọi điện thoại cho cha mẹ bạn, nói với cha mẹ bạn một tiếng là được rồi, nếu như hai bác không đồng ý, thì mình sẽ thả cho bạn về nhà a.” Cố Ninh chớp chớp mắt, làm ra một bộ dáng đáng thương “Bạn nhẫn tâm tàn nhẫn cự tuyệt mình như vậy sao?”Trương Giai Giai do dự ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng gật gật đầu– “Được rồi, vậy mình gọi điện thoại về nhà xin phép đã, nếu cha mẹ mình không đồng ý, vậy mình chỉ có thể trở về nhà thôi, bạn đừng ôm hy vọng quá lớn.”Trong lòng Trương Giai Giai cũng không biết tính sao, bình thường cô chưa từng qua đêm ở ngoài bao giờ, cô cảm thấy cha mẹ của mình, hẳn là sẽ không đáp ứng… Nhưng cô không tốt trực tiếp cự tuyệt Cố Ninh, cho nên đành phải ậm ừ tiếp thu đề nghị của Cố Ninh, trước tiên gọi điện thoại về nhà cái nhà cô không có lắp đặt điện thoại, gọi điện thoại đến là số của chủ nhà ở trên lầu, nhờ chủ nhà đi gọi cha mẹ cô đến tiếp điện thoại. Chủ nhà đi gọi người, thấy ống nghe bên kia là một mảnh im lặng, trong lòng Trương Giai Giai vô cùng hồi hộp. Cố Ninh lấy ống nghe từ trong tay Trương Giai Giai, nói– “Nếu không bạn để cho mình nói đi.”– “Hả?”Trương Giai Giai không kịp phản ứng, Cố Ninh đã tiếp điện thoại nói chuyện với đầu dây bên kia, bắt đầu hàn huyên cùng cha mẹ của cô.– “Bác trai, bác mạnh khỏe a, cháu là bạn học cùng lớp với Trương Giai Giai, lúc học quân sự bọn cháu chung một phòng ngủ, hôm nay cháu nhờ Giai Giai theo giúp cháu một buổi tối, cùng về nhà cháu ngủ a.”– “Nhà cháu không có ai, chỉ có một mình cháu, gần đây trong tiểu khu liên tiếp gặp phải trộm cắp vào nhà, buổi tối cháu không dám ngủ một mình.”– “Bác trai, người đồng ý cho cháu đi, cháu thật sự rất sợ hãi a, một mình cháu nhất định cả đêm cũng không ngủ được, bọn cháu nhất định sẽ khóa cửa thật kỹ.”Cố Ninh chuyển ống nghe qua cho Trương Giai Giai, giơ tay làm một biểu tượng thắng lợi– “Cha bạn đồng ý rồi.”Trương Giai Giai nhận lấy ống nghe, nghe đầu dây bên kia là một thanh âm quen thuộc khác, lúc này mới hồi thần, đơn giản sáng tỏ nói chuyện ngày mai cô muốn cha mẹ đến nông trại nhà Cố Ninh, sau đó mới cúp điện thoại.– “Ninh Ninh, hôm nay dì thật sự không có ở nhà sao?” Trương Giai Giai có chút không xác định lắm hỏi.– “Ừ, sáng sớm ngày mai mẹ mình mới về.”Thẩm Lan đi tham gia một buổi hôn lễ của thân thích, bà phụ trách đưa dâu, xế chiều hôm nay trước lúc bà rời khỏi nhà có nói qua, sáng ngày mai bà mới trở Ninh nhìn trên mặt Trương Giai Giai biểu tình, nói– “Bạn tưởng mình lừa cha bạn à? Bạn thật là đáng yêu quá đi, bất quá hôm nay cho dù mẹ mình có ở nhà, mình cũng sẽ nói như vậy, đem bạn lừa về nhà.”– “Tài ăn nói của bạn ngược lại khá tốt a, vừa rồi cha mình còn dặn mình phải hảo hảo chăm sóc bạn…” Trương Giai Giai nhìn bộ dáng ha ha cười vui vẻ của Cố Ninh, có chút không còn gì để Ninh cười cười– “Vậy thì nhờ người đẹp chăm sóc a, tốt rồi, lúc này chúng ta cũng không vội mà đi về, chúng ta có thể đi dạo thêm vài vòng nữa.”Hai người đi thẳng trên đường lớn, vừa nói vừa trò chuyện. Đi tới ngã tư một giao lộ, Cố Ninh ngừng lại, cô đưa mắt nhìn một căn trong bóng tối, ánh mắt đột nhiên trở nên u ám. Trương Giai Giai từ tầm mắt của Cố Ninh nhìn qua, là một thẩm mỹ viện đang đóng cửa. Cô cũng nhận thấy được cảm xúc của Cố Ninh có chút không đúng, nghiêng mặt hỏi– “Sao vậy? Ninh Ninh?”Cố Ninh cười cười– “Không có gì.”Thẩm mỹ viện của Dương Mộng Đình, từ lúc xảy ra chuyện về sau, không tiếp tục mở cửa kinh doanh nữa. Cha của bà ta – Dương Túc, tuy rằng bị bại lộ việc nhận hối lộ, nhưng bởi vì các mối quan hệ rắc rối phức tạp bên trong, liên lụy quá nhiều, cuối cùng tội danh tham ô không có định xuống, nhưng chuyện này đã bị lộ ra, con đường thăng quan tiến chức xem như bị hủy hoàn toàn, hiện giờ tạm thời bị đình phần Cố Xuân Sinh, trước kia có ngọn núi lớn làm chỗ dựa, công ty phát triển quá nhanh, đắc tội với không ít người, lúc này ngọn núi chống lưng đã ngã, tự nhiên có rất nhiều người tìm đến gây phiền toái. Lại thêm lúc ly hôn, Thẩm Lan đã mang đi phần lớn tài sản, vốn lưu động của Cố Xuân Sinh càng trở nên khó xoay sở. Nhiều chuyện như vậy gộp lại, công ty của Cố Xuân Sinh cũng lung lay sắp đổ, các hạng mục đang tiến hành đều phải tạm gác lại, mỗi ngày Cố Xuân Sinh đều bị người ta đuổi theo đòi tiền, bạn bè trước kia, không có một ai nguyện ý chìa tay ra giúp đỡ ông ta. Công ty của Cố Xuân Sinh lung lay sắp đổ, đóng cửa chỉ là chuyện sớm hay muộn, không biết có thể chống chọi được tới lúc thê nghèo hèn còn xảy ra trăm ngàn chuyện, huống chi bọn họ là cẩu nam nữ tràn đầy nghi kỵ và lợi dụng lẫn nhau, ngược lại cô muốn chờ xem, về sau bọn họ sẽ biến thành thế nào, chỉ hi vọng, báo ứng đừng tới quá nhanh, để cho hai người bọn họ nếm thử cảm giác té xuống đáy vực, nếm thử loại cảm giác đau đớn khi bị xé nát từng chút một, và cảm giác chúng bạn xa lánh khi cùng tháng trước, cô từng đứng ở nơi này phát ra lời thề, mà nay, cuối cùng cô đã làm được. Cố Ninh cất tiếng nhàn nhạt– “Chúng ta đi thôi.”Hai người tiến về phía trước không lâu, từ rất xa liền nhìn thấy phía trước trong một con đường nhỏ, không biết đã xảy ra chuyện gì, có rất nhiều người vây xem xung quanh. Ngay cả xe cộ qua lại đều bị chặn lại ở phía sau, không thể chạy tới Ninh dừng chân, nói với Trương Giai Giai bên cạnh– “Lát nữa xe bus chúng ta ngồi phải đi qua con đường này, không biết phía trước xảy ra chuyện gì mà phải chặn đường lại nữa? Chúng ta đi vòng qua ngồi trạm kế tiếp đi, bằng không không biết còn phải chờ bao lâu.”Trương Giai Giai gật gật đầu– “Vậy chúng ta đi thôi.”Con đường này cũng không kém, đi từ đầu đường đến cuối đường cũng mất khoảng năm sáu phút, nếu kẹt xe thì không nói chắc người cách đám người tụ tập càng ngày càng gần, tiếng động cũng càng ngày càng ồn ào. Cố Ninh nghĩ rằng, hẳn là đã xảy ra chuyện tranh cãi gì đó, cả 2 bên đều có mâu thuẫn, bằng không cũng sẽ không chặn đường lại như vậy. Không biết là ai, ra vẻ thần bí nói một câu– “Các người biết không? Lần này bên trên phái người tới kiểm tra đó.”– “Làm sao cô biết?” Một người khác tiếp lời.– “Các người không nhìn thấy, đằng sau con phố bên kia, hôm nay đèn màu và âm nhạc đều im lặng, là một mảnh tối đen sao? Mỗi lần bên trên đưa người xuống kiểm tra, cả con phố bên kia đều cùng nhau ngưng kinh doanh.”– “Dựa theo những gì cô nói, thật đúng là có chuyện như vậy.”Cố Ninh nghe vài người đối thoại, nhìn bên phải một loạt hàng quán tối đen, ở trong lòng cười cười, cho dù là ngấm ngầm thối nát thế nào, ít nhất ở bề ngoài cũng phải giả bộ đứng đắn bộ mới này con phố kia, ở thành phố Z nổi tiếng với tên khu đèn đỏ, trong đó tọa lạc mấy điểm massage lớn nhỏ và tiệm gội đầu trá hình, ban ngày là một mảnh lạnh lùng, đến buổi tối đèn màu lóe sáng, từ rất xa nhìn qua, xanh xanh đỏ đỏ một mảnh có chút đồ sộ. Dưới ngọn đèn chiếu sáng mông lung và không khí đầy mùi thơm lãng đãng, làm cho cả con đường bị vây trong một tầng màu sắc tươi đẹp, sặc hai năm qua, thành phố Z phát triển rất thần tốc, thường xuyên sẽ có lãnh đạo cấp trên đến thị sát công việc, mà mỗi khi đến thời điểm này, các bộ phận trong thành phố Z đều vô cùng phối hợp, quét sạch một mặt tệ nạn kia. Các tụ điểm ở phía sau con phố kia, nói vậy trước thời gian đó đã nhận được tin tức, cũng rất biết thời thế tạm thời đóng cửa không tiếp tục kinh doanh. Trên dưới phối hợp vài lần, ngược lại cũng trở thành một việc quen Ninh không có phản ứng gì, tiếp tục đi về phía trước.– “Nhường đường một chút, tụ tập ở đây làm gì, người nào ở đây gây trở ngại giao thông, hết thảy đều mang về đồn cho tôi!”Cảnh sát giao thông gạt đám người ra, lúc này Cố Ninh mới thấy rõ ràng, thì ra là một chiếc xe máy va chạm với một chiếc xe hơi, tài xế xe máy, nằm thành hình chữ đại trên mặt đất, trên trán mơ hồ có vết máu, nhưng hình như bị thương cũng không nặng lắm, không đến mức không thể đi lại. Nhưng người này lại nằm thành một đống, đại khái nằm ở giữa đường, cho nên các loại phương tiện xe cộ không thể đi qua được, chỉ sợ người này là có mưu đồ minh họa cho chữ ĐạiCố Ninh nhìn tới nhìn lui chiếc xe hơi kia, có thể lái chiếc xe đắt tiền như thế, nói vậy người trong xe không phú cũng quý, khó trách tài xế xe máy muốn mượn cơ hội này để kiếm chác. Nhưng mà, sợ là tài xế xe máy này đã đánh bàn tính sai lầm rồi, không chừng trộm gà không được còn mất luôn nắm gạo. Người trong xe hoàn toàn không để ý tới tài xế xe máy, thản nhiên ngồi ở trong xe, đừng nói là xuống xe, ngay cả cửa kính xe cũng không kéo xuống. Thái độ của người nọ nhàn nhạt lãnh đạm, giống như căn bản không quan hệ gì đến mình, nhưng mà, lúc này Cố Ninh mới sáng tỏ, hai người cảnh sát giao thông vừa mới xuất hiện, hẳn là có liên quan với người trong xe hơi cảnh sát giao thông vừa đến, không nói hai lời, tiến tới kéo người nằm ăn vạ trên mặt đất dậy– “Về đồn với chúng tôi, anh đây là đang gây trở ngại trị an giao thông, muốn ăn cơm tù có phải không?”Vốn dĩ người nọ đang nằm trên đất, lại chỉ chỉ vào đầu của mình– “Đây là bị anh ta đụng phải, muốn về đồn cũng phải là cả 2 chúng tôi cùng nhau đi, đầu của tôi bị thương là do anh ta gây ra, xe tôi cũng hỏng rồi, thiếu chút nữa là mất mạng.”Một trong hai người cảnh sát giao có chút kích động níu lấy cổ áo của người đi xe máy– “Nếu không phải do anh giành đường trước, người khác có đụng vào anh không? Xe của người bị anh đụng phải, anh còn chưa đủ tiền bồi thường cho người ta sơn xe nữa kìa.” Dừng một chút, lại nói với người cảnh sát còn lại “Anh ta gây phiền toái, dẫn anh ta về đồn đi.”Hoàn toàn là tình thế nghiêng về một sau khi xử lý người chạy xe máy xong, người cảnh sát giao thông vừa rồi còn oai phong lẫm liệt, đi tới bên cạnh chiếc xe hơi đắt tiền màu đen kia, hơi hơi gập eo, sắc mặt cười như gió xuân, miệng kéo đến tận mang tai bắt đầu khép mở, nhưng mà khoảng cách quá xa, Cố Ninh không nghe rõ đối phương nói những gì, nhưng mà đại khái cũng có thể đoán ra một hai. Đang lúc cô chuẩn bị rời đi, cửa kính xe lại được kéo xuống, nhưng chỉ kéo xuống một nửa, lộ ra nửa bên Cố Ninh nhìn thấy nửa bên mặt trong xe kia thì chết sững ngay tại chỗ, nhịp tim cô không thể đè nén được mà tăng nhanh lên, giống như là bị một mũi tên hung hăng đâm trúng ngực! Cố Ninh phản xạ có điều kiện đưa mắt nhìn biển số của chiếc xe kia. Có lẽ là tầm mắt của Cố Ninh thay đổi quá đột ngột, người trong xe, cũng liếc mắt về phía cô nhìn thoáng qua một chút, nhưng chỉ dừng lại không đến một giây thì thu hồi tầm mắt. Cửa kính xe lại lần nữa bị đóng lại.– “Ninh Ninh, bạn làm sao vậy?” Trương Giai Giai đẩy đẩy Cố Ninh đang đứng như trời trồng ngay tại Ninh lấy lại tinh thần, chiếc xe màu đen kia đã lái đi từ lúc nào, trật tự giao thông dĩ nhiên khôi phục lại bình thường, đầu óc của cô bây giờ vẫn trống rỗng, tập trung tinh thần, duy nhất có thể nghĩ ra một điều, người kia tại sao lại ở chỗ này?Cố Ninh không ngờ, lần đầu tiên hai người gặp mặt, cư nhiên lại trong hoàn cảnh như vậy…– “Ninh Ninh, bạn biết người vừa rồi sao?” Trương Giai Giai nghĩ đi nghĩ lại rồi mới hỏi, người vừa rồi, ước chừng khoảng hai mươi tuổi, còn nhìn thoáng qua về phía các cô, tuy rằng ánh mắt lạnh như băng, bất quá, đôi mắt kia đích thực rất chỉ là đôi mắt đẹp a, mà nói chính xác hơn là, người kia thật quá đẹp trai a. Cô lớn như vậy, cũng bao giờ nhìn thấy có người đẹp trai như vậy a. Lúc người nọ quét mắt nhìn tới, thế nhưng làm cho người ta cảm thấy tim đập rớt một nhịp, không tự chủ được mà nhìn hắn ngây ngốc, điệu bộ hấp dẫn người ta giống hệt như mấy ngôi sao trên mặt báo.– “Mình cảm thấy trước kia hình như có thấy qua ở đâu đó, có lẽ là nhớ lầm rồi.” Cố Ninh miễn cưỡng nặn ra một nụ này, sao cô lại không biết, chỉ sợ có hóa thành tro, cô cũng có thể nhận Thần Dục, chồng kiếp trước của cô, là cuộc hôn nhân 3 năm hữu danh vô thực của cô, từ lúc bắt đầu là theo nhu cầu, về sau trộn lẫn với vô số mục đích và ích lợi. Mà hiện tại cô nhớ tới, cảm thấy như là một giấc mộng. Cô không tự chủ được mà thầm nghĩ, người đó… kiếp trước lúc biết tin cô qua đời, có thể có một chút động lòng nào hay không?Cố Ninh cười khổ một tiếng, trở về từ trong hồi tưởng– “Chúng ta về nhà đi.” Chỉ sợ người đó, đến cuối cùng cũng cho rằng là do cô tự sát, dù sao đi chăng nữa ấn tượng của cô trong lòng hắn, vẫn không thế nào tốt, cô chẳng qua là một người phụ nữ vì ích lợi mà bán đứng hôn nhân của mình. Hai người làm vợ chồng ba năm, hạnh phúc ân ái cũng là làm cho người ngoài nhìn mà thôi, còn thực chất bên trong, ngược lại còn không bằng so với người xa Ninh nhìn phong cảnh trôi ngược ngoài cửa sổ xe, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Hiện tại cô không còn cảm thấy đau khổ nữa, bởi vì cô sẽ có một cuộc sống hoàn toàn mới, sẽ không còn gặp lại người đó, tất cả không cam lòng và ủy khuất, từ lúc cô trọng sinh thì đã tan thành mây khói. Nhưng những kẻ đã hại cô phải rơi xuống vách núi, cô nhất định không thể bỏ qua được, cô sẽ bắt tất cả những kẻ đó phải trả giá. Nợ máu trả bằng máu thì không được, cô luyến tiếc mạng mình, tự nhiên cũng không muốn lấy mạng đền mạng, dù sao giết người thì phải đền mạng a. Chẳng qua trên thế giới này có rất nhiều người sống không bằng chết, luôn sẽ có biện pháp. Chết có gì đáng sợ, chỉ có sống sót, mới có thể hưởng thụ tra tấn vô tận. Cố Ninh đem móng tay đâm thật sâu vào da người xuống xe, cảm xúc của Cố Ninh cũng lắng xuống chút vào tiểu khu, từ rất xa, Cố Ninh nhìn thấy có một bóng người đang đứng dưới lầu, vì người nọ quay lưng, cho nên Cố Ninh nhìn không được rõ ràng cho lắm. Đợi đến lúc tới gần, nhìn thấy rõ diện mạo của người nọ, Cố Ninh sợ Cảnh? Đã trễ thế này, tại sao vào lúc này người nọ lại có mặt ở đây vậy?
Cố Ninh kinh ngạc nhìn bên ngoài cửa sổ, không dám chớp mắt một chút nào. Cảnh tượng này giống hệt những điều thường xuất hiện trong mơ của cô, tần suất cực kỳ cao, thế cho nên sau khi cô sửng sốt năm phút, vẫn còn cảm thấy hoài nghi, đây không phải sự thật, cũng chỉ là một giấc mơ mà thôi…Sáng sớm, ánh mặt trời vừa mới ló dạng, dưới lầu, ở sân bóng rổ bên cạnh bãi đất trống, mấy cụ già tập thể dục, tiếng radio loáng thoáng truyền vào trong phòng, tiếng chuông hỗn tạp của xe đạp, còn có tiếng rao to của người bán hàng rong, âm điệu kéo thật dài. Hơi thở của cuộc sống nhộn nhịp rộn ràng này, tất cả đối với cô mà nói, đều là tốt đẹp mà lại êm tai như thế. . .Giống như là, vĩnh viễn muốn ở lại trong giấc mơ này, không bao giờ thức dậy có thể thở, không khí này thật cô mơ hồ đau nhức, rõ ràng đêm qua, cả người lẫn xe đều từ trên vách núi rớt xuống, độ cao mấy trăm mét, sau khi xảy ra tai nạn, đúng nha, cô sớm nên tan xương nát thịt rồi, nhưng mà, tại sao lại ở chỗ này?Căn phòng này vừa quen thuộc mà lại xa lạ, trên tường còn dán giấy khen, nét chữ cứng cáp phía trên giấy khen chính là viết tên của cô, trên bàn bày một ống đựng bút có hình con ếch. Cố Ninh nhớ rõ, ống đựng bút này chính là quà tặng sinh nhật của mẹ cô cho cô khi cô được 15 tuổi. Nơi này chính là phòng của cô, nói cho đúng hơn, là phòng của cô 10 năm về cuộc xảy ra chuyện gì thế này? Cố Ninh còn chưa kịp nghĩ nhiều, “Xoảng” – ngoài cửa có tiếng thứ gì đó vỡ vụn, kéo suy nghĩ của cô trở về.– “Tôi đã nói, tôi đang vội đến công ty, không ăn sáng ở nhà, cô đừng cản đường tôi! Cái gì cũng làm không được! Vướng tay vướng chân!”– “Xuân Sinh, anh… Đừng giận em, em lập tức dọn dẹp sạch sẽ chỗ này, em xin lỗi mà.”Sau tiếng đàn ông lớn tiếng trách cứ, là tiếng phụ nữ cuống quít cẩn thận giải thích. Cố Ninh giật mình, cô lập tức ngồi dậy, đẩy cửa phòng ra thì nhìn thấy một người đàn ông đứng trong phòng khách với vẻ mặt vẻ giận dữ và không kiên nhẫn. Mà dưới chân của người đàn ông này, là một người phụ nữ đeo tạp dề đang kinh sợ thu dọn mảnh vỡ của ly thủy sữa bị rơi vỡ, trên sàn gỗ tràn ra một mảng lớn sữa trắng xóa, nhìn hết sức không hài hòa, thậm chí có chút chói mắt. Cảnh tượng này, chính là giai đoạn trước khi cha mẹ cô ly hôn, cô đã từng nhìn thấy rất nhiều tầm mắt lên trên, nhìn thấy gương mặt của người đàn ông kia, trong nháy mắt, tim Cố Ninh đập rộn lên, không ngừng va chạm đến màng tai, giống như muốn nhảy ra khỏi lồng Xuân Sinh! Người này là cha của cô! Cũng là người đã hại chết cô! Nắm chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào trong da thịt cô cũng không cảm thấy đau, thân thể cứng ngắc dựa vào trên khung cửa, chỉ như thế, cô mới có thể làm cho mình giữ vững thanh tỉnh, không đến mức lập tức xông lên!Vì sao Cố Xuân Sinh lại ở chỗ này? Cố Ninh nhìn lại áo ngủ trên người mình và hoàn cảnh chung quanh, rốt cuộc cô cũng cười ra tiếng, không biết bởi vì cái gì, cô đã trở về 10 năm trước, trở về thời điểm khi tất cả mọi việc đều chưa xảy cả đều không phải nằm mơ!Kiếp trước, cô chết không nhắm mắt, cuối cùng thì ông trời đối xử với cô không tệ, không hề bạc đãi cô! Để cho cô có thể trở về thời điểm này!– “Ninh Ninh, sao cuối tuần lại dậy sớm như vậy, không ngủ thêm chút nữa đi con?” Thẩm Lan thấy Cố Ninh mở cửa phòng, nhưng chỉ đứng ở cửa ngây ngốc nhìn hai người, kéo kéo tóc Thẩm Lan nói chuyện, trong mắt chợt lóe lên một tia kích động, bà không muốn để cho con gái thấy bà và Cố Xuân Sinh cãi nhau. Bà đã nhường nhịn đủ đường, vừa nãy Thẩm Xuân Sinh muốn đi ra ngoài, bà thấy đối phương không động đến bữa sáng trên bàn, cho nên mới bưng sữa đến, muốn để Cố Xuân Sinh uống xong rồi mới đi, không ngờ còn chưa kịp mở miệng, Cố Xuân Sinh đã phất tay đánh đổ ly sữa trong tay bà, làm cho bà trở tay không kịp để ly sữa rơi xuống đổ tràn ra Xuân Sinh nghiêng mặt nhìn Cố Ninh, trong lòng trầm xuống, không biết tại sao, hôm nay ánh mắt Cố Ninh nhìn ông, làm cho ông cảm thấy trong lòng cực kỳ không thoải mái, đó là một loại oán hận ẩn nhẫn mà lại bừng bừng phấn Xuân Sinh ngẩn ra, chẳng lẽ Cố Ninh biết hết tất cả rồi sao?Nhưng lập tức, ông đã bác bỏ suy đoán của chính mình, không thể nào, rõ ràng ông đã rất cẩn thận, không để lộ ra một chút sơ hở nào. Sau khi Cố Xuân Sinh phân tích một phen, bỏ đi nghi vấn trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cất giọng nhàn nhạt, mở miệng tỏ vẻ thâm tình nhưng có chút không kiên nhẫn nói– “Rời giường thì đi ra ăn sáng đi, chớ có ngu ngốc đứng ở đó nữa.”Nói xong, cũng không đợi Cố Ninh trả lời, Cố Xuân Sinh sửa sang lại caravat, xách theo túi công văn, đổi giày, lập tức đi ra khi Cố Xuân Sinh đi, Cố Ninh đi tới bên cạnh Thẩm Lan, ngồi chồm hổm xuống, cầm lấy tay Thẩm Lan.– “Mẹ.” Mới kêu lên một tiếng, nước mắt cô lập tức chảy không ngờ, lại có thể nhìn thấy mẹ cô một lần nữa, thật tốt. Nước mắt Cố Ninh rớt xuống trên mu bàn tay của Thẩm Lan, tay bà có chút run run, bà hơi hoảng hồn, vội vươn tay ra lau đi nước mắt trên mặt cô, nói– “Ninh Ninh, con đừng khóc, gần đây cha con chịu nhiều áp lực công việc, cho nên tính tình hơi kém một chút, có phải… dọa con sợ rồi hay không.”Gần một năm nay, thời gian Cố Xuân Sinh về nhà càng ngày càng ít, hơn nữa tính tình cũng càng ngày càng kém, nếu bà ngẫu nhiên hỏi hai câu, Cố Xuân Sinh nhất định sẽ nổi trận lôi đình, tính tình đại phát. Vài lần như vậy, về sau Thẩm Lan không hỏi gì nữa, chỉ thật cẩn thận duy trì hòa bình ngoài mặt, nhưng cho dù là như vậy, hai vợ chồng ở chung cũng không hài hòa, Cố Xuân Sinh vẫn có thể chọn đại một lý do nào đó, lúc nào cũng có thể giận dữ, thế cho nên không khí trong nhà lúc nào cũng đều vô cùng áp lực, Cố Ninh cũng thay đổi, càng ngày càng hướng nội, thường xuyên tự giam mình trong Lan cảm thấy, bản thân bà khổ sở cũng không quan trọng, nhưng bầu không khí thế này lại làm khổ sở con gái bà. Bà sờ sờ đầu Cố Ninh, tháng sau, Cố Ninh đã sắp thi tốt nghiệp rồi, đây là giai đoạn mấu chốt nha. Cố Ninh cố gắng cầm tay Thẩm Lan, lắc lắc đầu, lau lệ trên khóe mắt, nói– “Mẹ, con không sao.” Dứt lời, cô lập tức đứng lên, vì để cho Thẩm Lan yên tâm, miễn cưỡng nở một nụ cười, “Con đi rửa mặt rồi mới ra ăn sáng.”Trước tấm gương trong phòng vệ sinh, cô vẫn mang theo gương mặt ngây thơ như trước, là thiếu nữ mang theo hơi thở thanh xuân, nhưng trong đôi mắt kia, nhìn kỹ lại dường như đã hiểu rõ thế sự xoay vần, nhìn thấu hết tình người ấm lạnh. Cố Ninh vừa mới nhìn lướt qua tờ lịch treo trên tường ở phòng khách, dãy số hiển thị ngày tháng trên lịch kia cho cô biết, cô đã trở về 10 năm năm trước, cô vẫn còn học cấp 2, một tháng sau, chính là thi lên cấp Ninh 15 tuổi, hung hăng úp mặt chôn vào trong nước lạnh, mãi cho đến khi cảm thấy không thở nổi mới ngẩng đầu lên. Cô nhìn hốc mắt mình đỏ lên trong gương, khóe môi lộ ra một tia cười tốt, mẹ vẫn khoẻ mạnh, cái gì cũng đều chưa xảy ra. Tất cả vẫn còn kịp. Mặc kệ bởi vì nguyên nhân gì, nếu trời cao đã cho cô một cơ hội được trở về quá khứ, như vậy, lúc này đây cô nhất định phải sống cho thật khỏe mạnh, sẽ cố gắng sống cho thật những người đã nợ cô, cô nhất định muốn bọn họ phải hoàn trả gấp trăm ngàn bàn cơm, ánh mắt Cố Ninh không ngừng di chuyển trên gương mặt mẹ mình. Thẩm Lan múc thêm một chén cháo đưa cho cô, cười hỏi– “Hôm nay con làm sao vậy? Hay là trên mặt mẹ có cái gì? Sao cứ nhìn chằm chằm vào mẹ vậy, có phải thấy mẹ đã già đi hay không?”Cố Ninh mất nửa ngày mới kịp phản ứng lại, cười cười, nói– “Mẹ, tại con thấy mẹ trở nên xinh đẹp hơn thôi!”Thẩm Lan có chút ngoài ý muốn, trước kia Cố Ninh chưa bao giờ nói như vậy.– “Hôm nay sao miệng con lại biết nói ngọt như vậy, chớ nói nhảm nữa, mẹ đã lớn tuổi rồi, xinh đẹp hay không xinh đẹp cái gì chứ.”Cố Ninh ôm lấy cánh tay Thẩm Lan một phen, nói– “Con nói thật mà, nói bậy chỗ nào chứ.”Thẩm Lan cười, từ trước đến nay, Cố Ninh rất ít khi nói với bà như vậy. Tuy rằng Thẩm Lam đã hơn 40 tuổi, nhưng dáng người gầy yếu, khí chất rất tốt, ngoại trừ một chút nếp nhăn nơi khóe mắt, trên mặt bà cũng không nhìn ra dấu vết của tuổi tác, có thể nói là mới ngoài 30 thôi, cũng không sai biệt lắm, Cố Ninh ngược lại không có nói Ninh bưng chén cháo trên bàn, vội vàng uống xong, bỏ chén xuống, một bên mang giày một bên nói– “Mẹ, hôm nay thời tiết rất tốt. Con muốn ra ngoài đi dạo.”– “Vậy con nhớ trở về ăn cơm chiều đó.”– “Vâng, con nhất định sẽ về kịp mà.”Mới vừa đi ra cửa, Cố Ninh lập tức đuổi đi nụ cười, trên mặt là một mảnh lạnh như băng. Lần này, không cần biết dùng cách gì, cô sẽ không để cho sự việc kiếp trước lại tái diễn nữa. Cố Xuân Sinh và Dương Mộng Đình, hai người này… Trong lòng cô âm thầm thề độc, cô nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn ngoài, ánh mặt trời là một mảnh xán lạn, nhưng không đuổi được hàn ý trong lòng Cố Ninh, cô qua lại trong đám người, cảm thấy tất cả xung quanh có một vài chuyện không được đúng khỏi tiểu khu, Cố Ninh leo lên một chiếc xe bus, chờ lúc xuống xe cô mới phát hiện, cô lại có thể đi đến biệt thự Lan thự Lan Đình được cho là khu nhà giàu có nhất ở thành phố Z. Cố Xuân Sinh và Dương Mộng Đình chính là mua nhà ở chỗ Ninh đứng giữa giao lộ ngẩn người, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đến nơi này, cô không khỏi tự giễu cợt mình, chẳng lẽ cô thật sự muốn chạy vào trong đó, cùng người bên trong đồng quy vu tận sao?Không, tuyệt đối không được, sống lại một lần, cô không muốn chết, cũng không nỡ để cho hai người bọn họ chết dễ dàng như vậy, chết có gì đáng sợ, cô muốn để cho hai người kia sống thật khỏe mạnh.– “Cố Ninh?”Nghe thấy có người gọi mình, Cố Ninh xoay người lại, ở phía sau là bạn học cùng lớp với cô – Ninh Ninh nhớ lại, ở kiếp trước, cô và Ninh Ngật cũng không thân quen bao nhiêu, có lẽ nên dùng từ xa lạ để hình dung thì đúng hơn, mức độ quen biết có thể nói là chỉ biết tên của nhau mà thôi. Nhưng cô nhớ rõ trong ngày cưới của cô, ngoài dự đoán Ninh Ngật lại đến tham dự, lúc ấy cô không cảm thấy nguyên nhân là bởi vì cô, cô chỉ nghĩ rằng có thể là do quan hệ bạn bè cùng lớp lúc trước của hai II, bạn cùng lớp có thể chia ra làm 3 loại, một loại là tích cực học tập, một loại là đúng lúc hưởng lạc, còn có một loại chính là tự do lăn lộn giữa hai loại kia. Mà Ninh Ngật, ba loại kể trên đều không thuộc loại nào, thành tích của Ninh Ngật không thể nói là nổi trội xuất sắc, nhưng cũng không thể nói là kém cỏi, cậu vẫn trải qua được cả ba năm học. Người này rất ít khi đến trường, cho dù có đến, phần lớn cũng hay nằm úp sấp lên trên bàn học mà ngủ gật. Ảnh hưởng không tốt đến thành tích của lớp, sau khi chủ nhiệm lớp vài lần không liên hệ được với gia đình cậu, không biết là vì nguyên nhân gì đột nhiên lại mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Cố Ninh không trả lời câu hỏi của cậu mà hỏi ngược lại– “Cậu ở gần chỗ này sao?”– “Ừ, ba của mình ở đây mà.”Ba của mình ở đây, thật ra là một câu nói đầy ẩn ý, Cố Ninh cười cười, nhưng vẫn chưa nhẹ nhàng nói ra ba chữ “Thật vậy sao?” trong lúc Ninh Ngật đang tích cực trò chuyện với mình như là ở kiếp trước, có khả năng cô sẽ chỉ chào hỏi thoáng qua với Ninh Ngật này mà thôi, dù sao thì hai người cũng không quen thân bao nhiêu. Lúc trước học cùng với Ninh Ngật, cô đã cảm thấy đối phương có một phong cách làm việc rất riêng, số lần hai người trò chuyện với nhau cũng không nhiều, phần lớn chẳng qua chỉ là “Tôi giúp bạn, bạn giúp tôi hết giờ học” linh tinh. Mãi cho đến rất nhiều năm về sau, Cố Ninh mới biết, cha của Ninh Ngật – Ninh Thanh Dương là luật sư rất có tiếng tăm ở thành phố Z, cực kỳ am hiểu chuyện ly hôn, khách hàng của ông có không ít nhân vật nổi tiếng trên thương trường, dùng lời thô tục để hình dung, chính là giúp cho người phụ nữ sau khi ly hôn tranh giành tài khi Ninh Thanh Dương ly hôn, thì tự do vùng vẫy trong bụi hoa, nghe nói lúc trước, hai vợ chồng họ chia tay trong hòa bình, trách nhiệm nuôi con cũng không phải Ninh Thanh Dương, cho nên Ninh Ngật đối với việc này vô cùng rộng lượng. Tuy Ninh Thanh Dương thay đổi không ít bạn gái, nhưng trước sau vẫn chỉ có một đứa con là Ninh Ngật, quan hệ giữa hai cha con cũng vô cùng kỳ nãy, Ninh Ngật nhìn bóng dáng phía trước có chút giống với bạn học của mình, cho nên mới bật thốt ra gọi tên cô, không ngờ quả đúng là Cố Ninh. Ninh Ngật nhún vai nói tiếp– “Thật là đúng lúc, vừa vặn ở phía trước có cửa tiệm mới khai trương, chúng ta đến đó uống nước đi, chỗ này nắng quá.”Bây giờ đã đến giữa trưa, ánh nắng mùa hè hết sức gay gắt.– “Được chứ.”Ninh Ngật ngẩn người, hoàn toàn không ngờ mình vì lễ phép cho nên mới thuận miệng đề nghị như thế, Cố Ninh lại có thể gật đầu đồng ý.– “Vậy chúng ta đi thôi.”Nói là đi uống nước, thật ra thì bọn họ đi đến nhà hàng Tây, mới khai trương không bao lâu, là Ninh Thanh Dương đầu tư, vẫn đang trong lúc hoạt động thử nghiệm, Ninh Ngật cũng là cổ đông, vốn dĩ hôm nay hắn muốn đến nhà hàng xem xét một chút, cho nên mới thuận tiện mở lời mời Cố người kêu một ly nước, không khí nhất thời có chút lạnh nhạt, Ninh Ngật tùy tiện tìm được đề tài, không ngờ lại có thể trò chuyện được với Cố Ninh. Nếu là Cố Ninh kiếp trước, tuyệt đối sẽ không như vậy. Nhưng mà hiện tại Cố Ninh đã sống hơn hai mươi mấy năm, cô đã lăn lộn ở xã hội lâu như vậy, sớm rèn luyện được sự sắc bén, nói chuyện cũng rất có kỹ chia tay, dưới sự cố ý của Cố Ninh, mối quan hệ giữa hai người đã gần giống như bạn bè thật sự, Ninh Ngật cười cười, nói– “Cố Ninh, hóa ra cậu không lạnh nhạt giống như vẻ bề ngoài của cậu nha.”– “Cậu cũng vậy, về sau nên thường xuyên đến trường học mới đúng.”Hai người nhìn nhau khi Cố Ninh ra khỏi nhà hàng Tây, thì thở phào một hơi, cô muốn nắm được tất cả những cơ hội để đảo ngược mọi việc, đem những người đó ra hung hăng chà đạp ở dưới chân, để cho bọn họ sống không bằng lại nhớ tới chuyện ở kiếp Lan cùng tuổi với Cố Xuân Sinh, chính là người vợ đồng cam cộng khổ với Cố Xuân Sinh, sau khi Thẩm Lan học xong trung học thì không đi học nữa mà đến Thâm Quyến làm công, cho đến khi kết hôn, bà đem từng chút, từng chút tiền tích góp được đều đưa cho Cố Xuân Sinh, để cho Cố Xuân Sinh xem như tiền vốn mang đi làm đó có vô số người phát tài, thật ra thì trong đó bao gồm cả Cố Xuân Sinh, Cố Xuân Sinh rất có đầu óc, ban đầu thì bao thầu công trình nhỏ, từng chút một mà bắt đầu làm ăn lớn, sau này mở được một công ty ông lập nghiệp, cũng không phải chuyện ly kỳ gì, đại khái đều có vài phần tương tự như trong mấy bộ phim truyền hình. Cố Xuân Sinh phát đạt, tự nhiên là càng ngày càng không vừa mắt đối với người vợ đồng cam cộng khổ khi xưa, cảm thấy không thể cùng với một Thẩm Lan đã quen sống tiết kiệm ngồi chung một bàn, ở cùng một chỗ với Thẩm Lan khiến cho ông ta mất mặt thế, ông ta ở bên ngoài có “gia đình” của chính mình, mặt khác có một người vợ trẻ tuổi xinh đẹp, nhiều năm như vậy, lại có thêm một đôi trai gái nữa, tốt đẹp như thế sao lại không thấy mỹ mãn cho được? Có chuyện như vậy, đem hai chuyện ra so sánh, Cố Xuân Sinh tự nhiên không còn muốn nhìn thấy Thẩm Lan, ông ta cảm thấy bà chính là chướng ngại của mình, vì thế càng ngày càng không muốn gặp mặt Ninh nhớ rất rõ, kiếp trước, một nhà ba người Dương Mộng Đình cùng với người của nhà họ Cố, buộc mẹ con cô tay không rời khỏi nhà, khiến cho hai mẹ con cô trong một ngày mất đi hết tất cả. Mãi cho đến sau này, Cố Ninh mới biết được, trước đó Cố Xuân Sinh che che giấu giấu, không dám công khai cho mọi người biết ba mẹ con Dương Mộng Đình, chính bởi vì sợ Thẩm Lan sẽ phân chia tài sản của ông ta. Đợi đến khi đại cục đã định, tự nhiên ông ta không hề bận tâm đến Xuân Sinh là người có ăn học, trong lòng ông ta hiểu rất rõ bản thân đã phạm vào tội trùng hôn, nếu náo động đến luật pháp, trùng hôn chính là tội phải ngồi tù, cho nên khắp nơi cẩn thận, lường gạt hết tất cả. Cho đến sau này, sau khi đã chờ đợi mười mấy năm, rốt cuộc Cố Xuân Sinh cũng tìm được cơ hội, đuổi hai mẹ con cô ra khỏi nhà, hơn nữa một phân tiền cũng không cho, thiếu chút nữa đã bức chết mẹ con cô, thật là mưu kế thâm Ninh lấy lại tinh thần, lúc này đây cô không thể ngồi yên chờ đợi, trước hết phải mở rộng quan hệ mới được. Nếu có thể mời Ninh Thanh Dương làm luật sư đại diện khởi tố ly hôn cho Thẩm Lan, chỉ sợ Cố Xuân Sinh chưa hẳn có thể dễ dàng chiếm được lợi thế như mà, phải làm sao mới có thể thuyết phục được người trời sinh tính tình yếu đuối nhu nhược như mẹ cô, khiến cho mẹ cô chủ động ly hôn, chuyện này phải từ từ nghĩ cách Ninh về đến nhà, bữa tối đã sớm đặt ở trên bàn, Thẩm Lan vừa cởi bỏ tạp dề vừa nói– “Nhanh đi rửa tay rồi ra ăn cơm, xem ra tối hôm nay cha con không trở về ăn cơm đâu, hôm nay mẹ lại nấu nhiều cơm như vậy.”– “Vâng, cha đi làm sao?” Cố Ninh biết Cố Xuân Sinh ở lại nơi đó, nhưng vẫn giả vờ như tùy ý hỏi.– “Mẹ cũng không biết, có lẽ là bận chuyện gì đó.”Trong lòng Cố Ninh lạnh lùng cười, Cố Xuân Sinh vẫn còn một gia đình khác, sao còn muốn quay về đây chứ?– “Vâng, vậy chúng ta tự mình ăn cơm thôi.”Ăn xong cơm, Cố Ninh trở về phòng, hôm nay là ngày mồng một tháng năm, là ngày nghỉ cuối cùng. Ngày mai cô phải trở lại trường trước, bởi vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cuối cùng mấy kỳ thi lớn nhỏ cô đều không tham gia, kỳ nghỉ hè kia hệt như một cơn ác mộng, không ít lần cô bị thân thích của Cố Xuân Sinh bên kia khi dễ. Nhưng mà, ác mộng kia mới chỉ là bắt đầu…Sau này, cô bị Cố Xuân Sinh tùy tiện nhét vào một trường học, bởi vì chuyện xảy ra sau đó, cô bị đả kích nặng nề, thiếu chút nữa đã hủy đi tiền đồ của mình, cho đến khi hết cấp ba, cô mới từ trong lạc đường biết quay đầu lại bắt đầu nghiêm túc học tập, thi đậu trường Đại học danh tiếng, sau khi tốt nghiệp thì mới liều mạng kiếm khi cô có chuyển biến tốt, người của nhà họ Cố lại một lần nữa đẩy cô xuống vực sâu, làm sao cô có thể không hận?Hiện tại, tất cả mọi thứ đều còn yên ổn như ở mặt ngoài, nhưng cô nhớ không lầm, mọi chuyện sẽ bắt đầu từ sau ngày mồng 1 tháng 5 năm nay, giống như một người đánh bắt chậm rãi giăng lưới, nhưng mà lần này, cô sẽ không làm con cá mắc lưới bị nhốt lại nữa, cô muốn trở thành người đi thu lưới!
1. THÔNG TIN SÁCH/EBOOK Tác giả Thanh Thanh Tử Khâm Download sách Cuộc Sống Thản Nhiên Của Cố Ninh ebook PDF/PRC/MOBI/EPUB. Tải miễn phí, đọc online trên điện thoại, máy tính, máy tính bảng. Danh mục TIỂU THUYẾT 2. DOWNLOAD Định dạng PDF Download Định dạng PRC Download Định dạng EPUB Download Bạn không tải được sách ? Xem hướng dẫn nhé Hướng dẫn tải sách 3. GIỚI THIỆU / REVIEW SÁCH t. Nước mắt Cố Ninh rớt xuống trên mu bàn tay của Thẩm Lan, tay bà có chút run run, bà hơi hoảng hồn, vội vươn tay ra lau đi nước mắt trên mặt cô, nói – “Ninh Ninh, con đừng khóc, gần đây cha con chịu nhiều áp lực công việc, cho nên tính tình hơi kém một chút, có phải… dọa con sợ rồi hay không.” Gần một năm nay, thời gian Cố Xuân Sinh về nhà càng ngày càng ít, hơn nữa tính tình cũng càng ngày càng kém, nếu bà ngẫu nhiên hỏi hai câu, Cố Xuân Sinh nhất định sẽ nổi trận lôi đình, tính tình đại phát. Vài lần như vậy, về sau Thẩm Lan không hỏi gì nữa, chỉ thật cẩn thận duy trì hòa bình ngoài mặt, nhưng cho dù là như vậy, hai vợ chồng ở chung cũng không hài hòa, Cố Xuân Sinh vẫn có thể chọn đại một lý do nào đó, lúc nào cũng có thể giận dữ, thế cho nên không khí trong nhà lúc nào cũng đều vô cùng áp lực, Cố Ninh cũng thay đổi, càng ngày càng hướng nội, thường xuyên tự giam mình trong phòng. Thẩm Lan cảm thấy, bản thân bà khổ sở cũng không quan trọng, nhưng bầu không khí thế này lại làm khổ sở con gái bà. Bà sờ sờ đầu Cố Ninh, tháng sau, Cố Ninh đã sắp thi tốt nghiệp rồi, đây là giai đoạn mấu chốt nha. Cố Ninh cố gắng cầm tay Thẩm Lan, lắc lắc đầu, lau lệ trên khóe mắt, nói – “Mẹ, con không sao.” Dứt lời, cô lập tức đứng lên, vì để cho Thẩm Lan yên tâm, miễn cưỡng nở một nụ cười, “Con đi rửa mặt rồi mới ra ăn sáng.” Trước tấm gương trong phòng vệ sinh, cô vẫn mang theo gương mặt ngây thơ như trước, là thiếu nữ mang theo hơi thở thanh xuân, nhưng trong đôi mắt kia, nhìn kỹ lại dường như đã hiểu rõ thế sự xoay vần, nhìn thấu hết tình người ấm lạnh. Cố Ninh vừa mới nhìn lướt qua tờ lịch treo trên tường ở phòng khách, dãy số hiển thị ngày tháng trên lịch kia cho cô biết, cô đã trở về 10 năm trước. 10 năm trước, cô vẫn còn học cấp 2, một tháng sau, chính là thi lên cấp 3. Cố Ninh 15 tuổi, hung hăng úp mặt chôn vào trong nước lạnh, mãi cho đến khi cảm thấy không thở nổi mới ngẩng đầu lên. Cô nhìn hốc mắt mình đỏ lên trong gương, khóe môi lộ ra một tia cười lạnh. Thật tốt, mẹ vẫn khoẻ mạnh, cái gì cũng đều chưa xảy ra. Tất cả vẫn còn kịp. Mặc kệ bởi vì nguyên nhân gì, nếu trời cao đã cho cô một cơ hội được trở về quá khứ, như vậy, lúc này đây cô nhất định phải sống cho thật khỏe mạnh, sẽ cố gắng sống cho thật tốt. Nhưng những người đã nợ cô, cô nhất định muốn bọn họ phải hoàn trả gấp trăm ngàn lần. Trên bàn cơm, ánh mắt Cố Ninh không ngừng di chuyển trên gương mặt mẹ mình. Thẩm Lan múc thêm một chén cháo đưa cho cô, cười hỏi – “Hôm nay con làm sao vậy? Hay là trên mặt mẹ có cái gì? Sao cứ nhìn chằm chằm vào mẹ vậy, có phải thấy mẹ đã già đi hay không?” Cố Ninh mất nửa ngày mới kịp phản ứng lại, cười cười, nói – “Mẹ, tại con thấy mẹ trở nên xinh đẹp hơn thôi!” Thẩm Lan có chút ngoài ý muốn, trước kia Cố Ninh chưa bao giờ nói như vậy. – “Hôm nay sao miệng con lại biết nói ngọt như vậy, chớ nói nhảm nữa, mẹ đã lớn tuổi rồi, xinh đẹp hay không xinh đẹp cái gì chứ.” Cố Ninh ôm lấy cánh tay Thẩm Lan một phen, nói – “Con nói thật mà, nói bậy chỗ nào chứ.” Thẩm Lan cười, từ trước đến nay, Cố Ninh rất ít khi nói với bà như vậy. Tuy rằng Thẩm Lam đã hơn 40 tuổi, nhưng dáng người gầy yếu, khí chất rất tốt, ngoại trừ một chút nếp nhăn nơi khóe mắt, trên mặt bà cũng không nhìn ra dấu vết của tuổi tác, có thể nói là mới ngoài 30 thôi, cũng không sai biệt lắm, Cố Ninh ngược lại không có nói quá. Cố Ninh bưng chén cháo trên bàn, vội vàng uống xong, bỏ chén xuống, một bên mang giày một bên nói – “Mẹ, hôm nay thời tiết rất tốt. Con muốn ra ngoài đi dạo.” – “Vậy con nhớ trở về ăn cơm chiều đó.” – “Vâng, con nhất định sẽ về kịp mà.” Mới vừa đi ra cửa, Cố Ninh lập tức đuổi đi nụ cười, trên mặt là một mảnh lạnh như băng. Lần này, không cần biết dùng cách gì, cô sẽ không để cho sự việc kiếp trước lại tái diễn nữa. Cố Xuân Sinh và Dương Mộng Đình, hai người này… Trong lòng cô âm thầm thề độc, cô nhất định sẽ không bỏ qua cho bọn họ. Bên ngoài, ánh mặt trời là một mảnh xán lạn, nhưng không đuổi được hàn ý trong lòng Cố Ninh, cô qua lại trong đám người, cảm thấy tất cả xung quanh có một vài chuyện không được đúng lắm. Ra khỏi tiểu khu, Cố Ninh leo lên một chiếc xe bus, chờ lúc xuống xe cô mới phát hiện, cô lại có thể đi đến biệt thự Lan Đình. Biệt thự Lan Đình được cho là khu nhà giàu có nhất ở thành phố Z. Cố Xuân Sinh và Dương Mộng Đình chính là mua nhà ở chỗ này. Cố Ninh đứng giữa giao lộ ngẩn người, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại đến nơi này, cô không khỏi tự giễu cợt mình, chẳng lẽ cô thật sự muốn chạy vào trong đó, cùng người bên trong đồng quy vu tận sao? Không, tuyệt đối không được, sống lại một lần, cô không muốn chết, cũng không nỡ để cho hai người bọn họ chết dễ dàng như vậy, chết có gì đáng sợ, cô muốn để cho hai người kia sống thật khỏe mạnh. – “Cố Ninh?” Nghe thấy có người gọi mình, Cố Ninh xoay người lại, ở phía sau là bạn học cùng lớp với cô – Ninh Ngật. Cố Ninh nhớ lại, ở kiếp trước, cô và Ninh Ngật cũng không thân quen bao nhiêu, có lẽ nên dùng từ xa lạ để hình dung thì đúng hơn, mức độ quen biết có thể nói là chỉ biết tên của nhau mà thôi. Nhưng cô nhớ rõ trong ngày cưới của cô, ngoài dự đoán Ninh Ngật lại đến tham dự, lúc ấy cô không cảm thấy nguyên nhân là bởi vì cô, cô chỉ nghĩ rằng có thể là do quan hệ bạn bè cùng lớp lúc trước của hai người. Cấp II, bạn cùng lớp có thể chia ra làm 3 loại, một loại là tích cực học tập, một loại là đúng lúc hưởng lạc, còn có một loại chính là tự do lăn lộn giữa hai loại kia. Mà Ninh Ngật, ba loại kể trên đều không thuộc loại nào, thành tích của Ninh Ngật không thể nói là nổi trội xuất sắc, nhưng cũng không thể nói là kém cỏi, cậu vẫn trải qua được cả ba năm học. Người này rất ít khi đến trường, cho dù có đến, phần lớn cũng hay nằm úp sấp lên trên bàn học mà ngủ gật. Ảnh hưởng không tốt đến thành tích của lớp, sau khi chủ nhiệm lớp vài lần không liên hệ được với gia đình cậu, không biết là vì nguyên nhân gì đột nhiên lại mắt nhắm mắt mở bỏ qua. Cố Ninh không trả lời câu hỏi của cậu mà hỏi ngược lại – “Cậu ở gần chỗ này sao?” – “Ừ, ba của mình ở đây mà.” Ba của mình ở đây, thật ra là một câu nói đầy ẩn ý, Cố Ninh cười cười, nhưng vẫn chưa nhẹ nhàng nói ra ba chữ “Thật vậy sao?” trong lúc Ninh Ngật đang tích cực trò chuyện với mình như vậy. Nếu là ở kiếp trước, có khả năng cô sẽ chỉ chào hỏi thoáng qua với Ninh Ngật này mà thôi, dù sao thì hai người cũng không quen thân bao nhiêu. Lúc trước học cùng với Ninh Ngật, cô đã cảm thấy đối phương có một phong cách làm việc rất riêng, số lần hai người trò chuyện với nhau cũng không nhiều, phần lớn chẳng qua chỉ là “Tôi giúp bạn, bạn giúp tôi hết giờ học” linh tinh. Mãi cho đến rất nhiều năm về sau, Cố Ninh mới biết, cha của Ninh Ngật – Ninh Thanh Dương là luật sư rất có tiếng tăm ở thành phố Z, cực kỳ am hiểu chuyện ly hôn, khách hàng của ông có không ít nhân vật nổi tiếng trên thương trường, dùng lời thô tục để hình dung, chính là giúp cho người phụ nữ sau khi ly hôn tranh giành tài sản. Sau khi Ninh Thanh Dương ly hôn, thì tự do vùng vẫy trong bụi hoa, nghe nói lúc trước, hai vợ chồng họ chia tay trong hòa bình, trách nhiệm nuôi con cũng không phải Ninh Thanh Dương, cho nên Ninh Ngật đối với việc này vô cùng rộng lượng. Tuy Ninh Thanh Dương thay đổi không ít bạn gái, nhưng trước sau vẫn chỉ có một đứa con là Ninh Ngật, quan hệ giữa hai cha con cũng vô cùng kỳ lạ. Lúc nãy, Ninh Ngật nhìn bóng dáng phía trước có chút giống với bạn học của mình, cho nên mới bật thốt ra gọi tên cô, không ngờ quả đúng là Cố Ninh. Ninh Ngật nhún vai nói tiếp – “Thật là đúng lúc, vừa vặn ở phía trước có cửa tiệm mới khai trương, chúng ta đến đó uống nước đi, chỗ này nắng quá.” Bây giờ đã đến giữa trưa, ánh nắng mùa hè hết sức gay gắt. – “Được chứ.” Ninh Ngật ngẩn người, hoàn toàn không ngờ mình vì lễ phép cho nên mới thuận miệng đề nghị như thế, Cố Ninh lại có thể gật đầu đồng ý. – “Vậy chúng ta đi thôi.” Nói là đi uống nước, thật ra thì bọn họ đi đến nhà hàng Tây, mới khai trương không bao lâu, là Ninh Thanh Dương đầu tư, vẫn đang trong lúc hoạt động thử nghiệm, Ninh Ngật cũng là cổ đông, vốn dĩ hôm nay hắn muốn đến nhà hàng xem xét một chút, cho nên mới thuận tiện mở lời mời Cố Ninh. Hai người kêu một ly nước, không khí nhất thời có chút lạnh nhạt, Ninh Ngật tùy tiện tìm được đề tài, không ngờ lại có thể trò chuyện được với Cố Ninh. Nếu là Cố Ninh kiếp trước, tuyệt đối sẽ không như vậy. Nhưng mà hiện tại Cố Ninh đã sống hơn hai mươi mấy năm, cô đã lăn lộn ở xã hội lâu như vậy, sớm rèn luyện được sự sắc bén, nói chuyện cũng rất có kỹ xảo. Lúc chia tay, dưới sự cố ý của Cố Ninh, mối quan hệ giữa hai người đã gần giống như bạn bè thật sự, Ninh Ngật cười cười, nói – “Cố Ninh, hóa ra cậu không lạnh nhạt giống như vẻ bề ngoài của cậu nha.” – “Cậu cũng vậy, về sau nên thường xuyên đến trường học mới đúng.” Hai người nhìn nhau cười. Sau khi Cố Ninh ra khỏi nhà hàng Tây, thì thở phào một hơi, cô muốn nắm được tất cả những cơ hội để đảo ngược mọi việc, đem những người đó ra hung hăng chà đạp ở dưới chân, để cho bọn họ sống không bằng chết. Cô lại nhớ tới chuyện ở kiếp trước. Thẩm Lan cùng tuổi với Cố Xuân Sinh, chính là người vợ đồng cam cộng khổ với Cố Xuân Sinh, sau khi Thẩm Lan học xong trung học thì không đi học nữa mà đến Thâm Quyến làm công, cho đến khi kết hôn, bà đem từng chút, từng chút tiền tích góp được đều đưa cho Cố Xuân Sinh, để cho Cố Xuân Sinh xem như tiền vốn mang đi làm ăn. Lúc đó có vô số người phát tài, thật ra thì trong đó bao gồm cả Cố Xuân Sinh, Cố Xuân Sinh rất có đầu óc, ban đầu thì bao thầu công trình nhỏ, từng chút một mà bắt đầu làm ăn lớn, sau này mở được một công ty riêng. Đàn ông lập nghiệp, cũng không phải chuyện ly kỳ gì, đại khái đều có vài phần tương tự như trong mấy bộ phim truyền hình. Cố Xuân Sinh phát đạt, tự nhiên là càng ngày càng không vừa mắt đối với người vợ đồng cam cộng khổ khi xưa, cảm thấy không thể cùng với một Thẩm Lan đã quen sống tiết kiệm ngồi chung một bàn, ở cùng một chỗ với Thẩm Lan khiến cho ông ta mất mặt mũi. Vì thế, ông ta ở bên ngoài có “gia đình” của chính mình, mặt khác có một người vợ trẻ tuổi xinh đẹp, nhiều năm như vậy, lại có thêm một đôi trai gái nữa, tốt đẹp như thế sao lại không thấy mỹ mãn cho được? Có chuyện như vậy, đem hai chuyện ra so sánh, Cố Xuân Sinh tự nhiên không còn muốn nhìn thấy Thẩm Lan, ông ta cảm thấy bà chính là chướng ngại của mình, vì thế càng ngày càng không muốn gặp mặt bà. Cố Ninh nhớ rất rõ, kiếp trước, một nhà ba người Dương Mộng Đình cùng với người của nhà họ Cố, buộc mẹ con cô tay không rời khỏi nhà, khiến cho hai mẹ con cô trong một ngày mất đi hết tất cả. Mãi cho đến sau này, Cố Ninh mới biết được, trước đó Cố Xuân Sinh che che giấu giấu, không dám công khai cho mọi người biết ba mẹ con Dương Mộng Đình, chính bởi vì sợ Thẩm Lan sẽ phân chia tài sản của ông ta. Đợi đến khi đại cục đã định, tự nhiên ông ta không hề bận tâm đến nữa. Cố Xuân Sinh là người có ăn học, trong lòng ông ta hiểu rất rõ bản thân đã phạm vào tội trùng hôn, nếu náo động đến luật pháp, trùng hôn chính là tội phải ngồi tù, cho nên khắp nơi cẩn thận, lường gạt hết tất cả. Cho đến sau này, sau khi đã chờ đợi mười mấy năm, rốt cuộc Cố Xuân Sinh cũng tìm được cơ hội, đuổi hai mẹ con cô ra khỏi nhà, hơn nữa một phân tiền cũng không cho, thiếu chút nữa đã bức chết mẹ con cô, thật là mưu kế thâm độc. Cố Ninh lấy lại tinh thần, lúc này đây cô không thể ngồi yên chờ đợi, trước hết phải mở rộng quan hệ mới được. Nếu có thể mời Ninh Thanh Dương làm luật sư đại diện khởi tố ly hôn cho Thẩm Lan, chỉ sợ Cố Xuân Sinh chưa hẳn có thể dễ dàng chiếm được lợi thế như vậy. Nhưng mà, phải làm sao mới có thể thuyết phục được người trời sinh tính tình yếu đuối nhu nhược như mẹ cô, khiến cho mẹ cô chủ động ly hôn, chuyện này phải từ từ nghĩ cách nha. Cố Ninh về đến nhà, bữa tối đã sớm đặt ở trên bàn, Thẩm Lan vừa cởi bỏ tạp dề vừa nói – “Nhanh đi rửa tay rồi ra ăn cơm, xem ra tối hôm nay cha con không trở về ăn cơm đâu, hôm nay mẹ lại nấu nhiều cơm như vậy.” – “Vâng, cha đi làm sao?” Cố Ninh biết Cố Xuân Sinh ở lại nơi đó, nhưng vẫn giả vờ như tùy ý hỏi. – “Mẹ cũng không biết, có lẽ là bận chuyện gì đó.” Trong lòng Cố Ninh lạnh lùng cười, Cố Xuân Sinh vẫn còn một gia đình khác, sao còn muốn quay về đây chứ? – “Vâng, vậy chúng ta tự mình ăn cơm thôi.” Ăn xong cơm, Cố Ninh trở về phòng, hôm nay là ngày mồng một tháng năm, là ngày nghỉ cuối cùng. Ngày mai cô phải trở lại trường học. Kiếp trước, bởi vì xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cuối cùng mấy kỳ thi lớn nhỏ cô đều không tham gia, kỳ nghỉ hè kia hệt như một cơn ác mộng, không ít lần cô bị thân thích của Cố Xuân Sinh bên kia khi dễ. Nhưng mà, ác mộng kia mới chỉ là bắt đầu… Sau này, cô bị Cố Xuân Sinh tùy tiện nhét vào một trường học, bởi vì chuyện xảy ra sau đó, cô bị đả kích nặng nề, thiếu chút nữa đã hủy đi tiền đồ của mình, cho đến khi hết cấp ba, cô mới từ trong lạc đường biết quay đầu lại bắt đầu nghiêm túc học tập, thi đậu trường Đại học danh tiếng, sau khi tốt nghiệp thì mới liều mạng kiếm tiền. Ngay khi cô có chuyển biến tốt, người của nhà họ Cố lại một lần nữa đẩy cô xuống vực sâu, làm sao cô có thể không hận? Hiện tại, tất cả mọi thứ đều còn yên ổn như ở mặt ngoài, nhưng cô nhớ không lầm, mọi chuyện sẽ bắt đầu từ sau ngày mồng 1 tháng 5 năm nay, giống như một người đánh bắt chậm rãi giăng lưới, nhưng mà lần này, cô sẽ không làm con cá mắc lưới bị nhốt lại nữa, cô muốn trở thành người đi thu lưới!
Edit Cửu Trùng Cát Chủ nhiệm lớp mới của Cố Ninh là một giáo viên nam chưa đến 30 tuổi, thái độ hết sức hiền hòa, thân thiện, trước tiên giúp Cố Ninh sắp xếp vị trí ổn thỏa. – “Cố Ninh, thị lực của em thế nào? Hiện tại chỗ ngồi của cả lớp trên cơ bản đã ổn định, nhất thời thầy cũng không có cách để thay đổi, nếu em gặp phải khó khăn gì, nhất định phải nói cho thấy biết.” Cố Ninh nhận sách giáo khoa từ trong tay của thầy giáo, nói – “Em ngồi ở phía dưới vẫn có thể nhìn thấy, cám ơn thầy.” Nói xong, cô lập tức đi về cuối lớp, vừa vặn ở đó còn trống một vị trí, cùng bàn với cô là một nam sinh đeo cặp kính khá dày. Cố Ninh sửa sang lại chỗ ngồi, nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn lên tiếng chào hỏi với người bạn mới ngồi cùng bàn đang cúi đầu – “Chào bạn.” – “Chào bạn.” Nam sinh nọ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, trả lời Cố Ninh một tiếng rồi lại rũ đầu xuống. Thái độ hết sức lãnh đạm, Cố Ninh giống như chạm vào một cây đinh không cứng cũng chẳng mềm. Sau khi thi học kỳ một, thành tích học tập của Cố Ninh không chỉ khiến cho học sinh học cùng năm khiếp sợ, mà còn được các học sinh ở năm 2 và năm 3 nghe danh, người trong lớp học đối với vị học sinh mới vừa nhảy lớp đến vô cùng tò mò, háo hức. Bộ dáng của Cố Ninh hoàn toàn không giống như trong tưởng tượng của bọn họ là một con mọt sách với cặp kính dày cộm, tóc tai cô gọn gàng chỉnh tề, lộ ra vầng trán trơn bóng, một gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, đồng phục mặc trên người rộng rãi thoải mái, cứ như vậy, ngược lại nhìn rất trẻ so với tuổi. Nhưng trên người cô luôn toát ra một thần thái nhàn tản, lãnh đạm không giống như những đứa trẻ cùng lứa. Cường độ học tập ở năm 2 trung học hoàn toàn không thể so sánh được với năm nhất, bởi vì đã kết thúc học kỳ I, đề thi cuối kỳ lại là đề thi ở Đại học, là do hội đồng thi tham khảo rồi cho ra quyết định như vậy. Tuy rằng không ảnh hưởng đến việc thi lên đại học, nhưng vẫn gây ra một sự đốc thúc không hề nhỏ cho toàn bộ học sinh của Trung học Thanh Phong. Sau khi hết giờ học, bạn bè xung quanh tiến đến bắt chuyện với Cố Ninh, ngược lại Cố Ninh có gì đáp nấy, trên mặt luôn mang theo nụ cười nhàn nhạt. Chương trình học ở Trung học, kiếp trước Cố Ninh đã học qua, cho dù đã hết học kỳ I nhưng cô vẫn không cảm thấy có khó khăn quá lớn, cho nên học xong một buổi sáng, cô vẫn thấy nhẹ nhàng. Trong tất cả các môn, Toán và Anh văn là hai môn Cố Ninh học tốt nhất, số điểm gần như tối đa, chung quy ở kiếp trước tiếng Anh của cô đã đạt cấp 8, sau này khi đi làm cô lại có cơ hội tiếp xúc với các loại khách hàng và bạn bè nước ngoài, không những có thể trau dồi kiến thức, mà còn có thể tập luyện cách phát âm vô cùng chuẩn và lưu loát. Mà khoa học tự nhiên là loại mà Cố Ninh rất am hiểu, môn học cô chọn ở đại học chính là toán, cho nên kiến thức toán ở Trung học đối với cô mà nói, không có khó khăn gì lớn. Người trong lớp đều kinh ngạc khi Cố Ninh có thể phát âm lưu loát tiếng Anh, giáo viên Anh văn còn hỏi có phải cô từng sống ở nước ngoài hay không, mặc kệ thế nào, Cố Ninh cũng dần dần hòa nhập được với tập thể mới, có thể chung đụng được với cả lớp không sai, trừ bỏ người ít nói ngồi cùng bàn với cô. Thái độ của người bạn cùng bàn này quá mức lãnh đạm, Cố Ninh từng hoài nghi có phải bản thân có chỗ nào đắc tội với đối phương hay không? Nhưng nhìn thấy thái độ của người nọ đối với ai cũng như vậy, bình thường luôn độc lai độc vãng, Cố Ninh cũng yên lòng, mặc kệ hắn đi. Rất nhanh, đã qua hơn nửa tháng học bù, đầu mùa xuân qua đi, thời tiết dần dần ấm lại, hàng liễu bên bờ hồ trong sân trường cũng đâm chồi nảy lộc. Sau khi chấm dứt giai đoạn đầu học bù phải trải qua một cuộc thi khảo sát kiến thức, Cố Ninh tự nhiên cũng muốn tham gia, sau khi thi xong thì được nghỉ hai ngày, rồi sẽ vào học chính thức. Lúc thi xong môn cuối cùng, Cố Ninh chạy ra khỏi khu vực thi cử, nhìn thấy Trương Giai Giai đứng chờ ở một bên, công bằng mà nói, ở trung học luôn thường xuyên tổ chức thi cử như ăn cơm bữa, bài thi phát xuống giống như bông tuyết tung bay đầy trời, cho nên đối với lần thi thử này, Cố Ninh không có cảm giác gì đặc biệt. Trương Giai Giai kéo tay Cố Ninh hỏi – “Ninh Ninh, bạn cảm thấy bản thân thi được không? – “Coi như tàm tạm đi, hẳn là vấn đề không lớn lắm.” Mặc kệ là Cố Ninh nói gì, trong lời nói đều chừa lại 3 phần thư thả, có lẽ là thói quen ở kiếp trước đã như vậy, kiếp này không thay đổi được. – “Bạn lại khiêm tốn rồi, nếu bạn đã nói vấn đề không lớn, thì chính là kết quả rất tốt. Ninh Ninh, bạn thật sự là siêu cấp lợi hại, nếu so sánh với bạn, mình thấy bản thân không ổn tý nào. Nếu mình cũng nhảy lớp, nhất định không theo kịp tiết tấu của lớp mới đâu.” Cố Ninh đứng lại – “Thành tích học tập của bạn cũng không kém mà, hơn nữa bạn không cần thiết phải nhảy lớp, cứ từ từ tiến từng bước cũng tốt.” Thành tích của Trương Giai Giai cũng không sai, từng bước dần dần tăng lên, luôn nằm trong top 30, nếu so với thành tích lúc vừa nhập học của cô thì đã có tiến bộ rất lớn. Có thể là do chịu ảnh hưởng của Cố Ninh, Trương Giai Giai rất cố gắng học hành, mỗi ngày 6 giờ đã rời giường, làm một bộ bài thi mẫu rồi mới đến trường. Trước kia Trương Giai Giai ở dưới quê cũng đã đi học một khoảng thời gian, cơ sở vật chất và chất lượng giáo dục ở đó vô cùng lạc hậu. Cho nên căn cơ tiếng Anh của Trương Giai Giai rất kém, vì để tăng trình độ tiếng Anh của mình, buổi tối Trương Giai Giai thường xuyên mang theo tai nghe, vừa nghe tiếng Anh vừa rơi vào giấc ngủ, sau đó mỗi ngày đọc thêm 5 trang của từ điển Oxford. Kiếp trước, Cố Ninh buộc bản thân mỗi ngày phải đọc nửa trang từ điển tiếng Anh, có những kiến thức tích lũy từ kiếp trước, hiện tại cô học hành rất nhẹ nhàng, không cần tốn nhiều tâm tư vào việc học nữa. Cố Ninh rảnh rỗi thường xuyên ở bên cạnh chỉ điểm một hai cho Trương Giai Giai, có được phương pháp học tập chính xác, lại chịu bỏ công sức, thành tích của Trương Giai Giai tự nhiên tăng nhanh. Người ta luôn nói “cần cù bù thông minh”, những lời này quả thật không sai. Trương Giai Giai nghĩ đi nghĩ lại rồi nói – “Cũng đúng, mặc dù mình không thể học cùng lớp với bạn, lúc bạn lên đại học mình vẫn còn học cấp 3, nghĩ tới mình cảm thấy tiếc tiếc sao đó.” Cố Ninh cười cười – “Mình chỉ học trên bạn một lớp, chờ đến lúc vào đại học bạn lại làm học muội của mình, chúng ta vẫn có thể học chung trường mà.” Hai người vừa nói vừa cười trở về, mang theo thứ gì đó đi tìm Thẩm Lan. 6 Ba ngày sau, trường học chính thức báo danh, học bạ của Cố Ninh cũng được chuyển sang lớp mới, sau khi bảng thành tích của kỳ thi thử được dán lên, khiến cho mọi người lại lần nữa phải ồ lên kinh ngạc. Thành tích thi của Cố Ninh ngang với trình độ của một học sinh năm 3. Trong vòng một tháng ngắn ngủi, học sinh nhảy lớp như cô có thể thi được thành tích như vậy, quả thật làm người ta phải chặc lưỡi thán phục. Những ngày bình thản dần dần trôi qua, mỗi ngày đều di chuyển một đường từ nhà đến trường rồi từ trường về nhà, đảo mắt một cái đã qua hơn nửa học kỳ. Một ngày trước khi hội đồng thi ra quyết định chính thức, năm 2 và năm nhất được cho nghỉ 3 ngày, bởi vì là đề thi chung, tất cả các học sinh đều phải tập hợp về chung một chỗ, sau đó ngẫu nhiên phân ra thi ở các hội đồng thi khác. Trung học Thanh Phong cũng là một trong các hội động thi của thành phố Z, buổi chiều sau khi học xong, giáo viên chủ nhiệm giữ toàn bộ ban can sự lớp lại dọn dẹp vệ sinh phòng học, sau đó dán số báo danh ở trước cửa ra vào, bố trí thật tốt cho phòng thi. Cố Ninh xem như tương đối may mắn, hội thi của cô vẫn là trường Trung học Thanh Phong, tránh khỏi tình trạng bôn ba, chen chúc tắc nghẽn giao thông vào lúc thi cử, ít đi rất nhiều phiền toái. Sáng hôm dự thi, Cố Ninh đã ra khỏi giường từ sớm, môn thi đầu tiên bắt đầu vào lúc 8 giờ, tất cả các học sinh phải có mặt tại hội đồng thi trước nửa tiếng, lúc Cố Ninh bước vào phòng thi, cảm giác được một tầm mắt mãnh liệt dán vào người mình, cô quay đầu nhìn lại. Thấy được người nằm ngoài dự kiến của cô – Cố Huyên. Cố Ninh ngẩn ra, sắc mặt không đổi đi tới chỗ ngồi của mình, thẳng tắp ngồi xuống. Đơn giản vì chỗ ngồi của hai người được ngăn cách bằng mấy vị trí, không có tính cẩu huyết là bàn trước bàn sau. Nhưng mặc dù là như vậy, Cố Ninh vẫn cảm thấy bản thân cô và Cố Huyên quá có duyên, toàn hội đồng thi cộng lại cũng có mấy trăm học sinh, như vậy mà hai người vẫn có thể được phân thi chung trong một phòng. Không thể không nói, là nghiệt duyên a, có đôi khi ông trời vẫn tương đối thích đùa cợt con người ta. Cố Huyên như đã thay đổi thành một người khác, tóc uốn lọn lớn, còn nhuộm thành màu vàng, cằm nhọn nhọn chứa vài phần quyến rũ, so với bạn bè cùng trang lứa hoàn toàn bất đồng, rất nhiều tầm mắt đều tập trung trên người của Cố Huyên. Cũng đúng, trước sau của một người tương phản quá lớn. Cuộc thi này kiếp trước Cố Ninh đã từng trải qua, nhưng đã sớm quên hết, cho dù là không nhớ rõ, nhưng cô làm bài thi cũng rất quen tay. Dù sao bộ bài thi này cũng dành cho toàn bộ học sinh Trung học, không có khả năng đưa ra đề mục quá khó, so với mấy bộ bài thi mẫu của trường học thì dễ hiểu hơn rất nhiều. Cố Ninh làm xong bài thi, cẩn thận kiểm tra lại một lần, ngẩng đầu nhìn thời gian, còn nửa tiếng nữa mới hết giờ. Quá một lúc, trong phòng thi bắt đầu có tốp năm tốp ba học sinh nộp bài thi trước, Cố Ninh cũng đứng lên, trước tiên nộp bài, sau đó mới ra khỏi phòng thi. Có không ít học sinh nộp bài thi trước khi hết giờ, ngoài sân thể dục đã đứng không ít người. Trương Giai Giai ngồi dưới tàng cây chỗ bồn hoa, vừa đọc sách vừa chờ Cố Ninh, Cố Ninh lập tức đi về phía cô. Nắng tháng 6 khá gay gắt, ve kêu không biết mệt mỏi, dưới bóng cây gió nhẹ lướt qua, giảm đi không ít khí nóng oi bức, Cố Ninh vỗ một cái lên bả vai của Trương Giai Giai. Hai người mỗi người cầm trong tay một ly nước đá, chậm rì rì đi về nhà. Sau khi Thẩm Lan từ lần du lịch trước trở về, tâm cảnh xảy ra thay đổi rất lớn, kiến thức hơn, ánh mắt tự nhiên cũng trở nên biết nhìn xa trông rộng, bà bắt đầu hiểu được vấn đề ý thức về nhãn hiệu mà lần trước Cố Ninh đã từng đề cập qua. Sau khi suy nghĩ kỹ càng cân nhắc trước sau, bà bắt đầu dồn sức tìm hiểu vấn đề này, thứ gì không hiểu thì hỏi, bắt đầu học từ con số 0, buổi tối mỗi ngày bà đều tham gia vào lớp đào tạo quản lý. Nghĩ được cái gì bà cũng sẽ thương lượng với Cố Ninh, cả người tràn đầy mười phần nhiệt tình. Ngay cả Cố Ninh cũng thấy thập phần ngoài ý muốn, sao mẹ mình đột nhiên lại thay đổi biến thành nữ cường nhân vậy kìa? Giống như là ngựa hoang thoát cương, một đi không trở lại. Cô không khỏi ở trong lòng yên lặng ngầm đánh giá, chẳng lẽ là lúc mẹ cô đi du lịch gặp phải kỳ ngộ gì chăng? Hay là được khai sáng? Được rồi, tóm lại loại thay đổi này cũng rất tốt, rất khả quan, Cố Ninh lựa lúc thích hợp cũng sẽ lên tiếng cổ vũ khuyến khích mẹ mình. Ngắn ngủi nửa năm, Thẩm Lan đã mở được 15 cửa hàng đại lí ở thành phố Z, cửa hàng từng bước một khuếch trương, ở mỗi khu đều có cửa hàng của Thẩm Lan. Năm nay mở thêm 5 đại lí, tại thành phố C kế bên Thẩm Lan cho khai trương 3 cửa hàng đại lí, tháng thứ hai tại thành phố H ở gần đó cũng mở thêm 2 tiệm nữa. Cửa hàng giá rẻ như vậy, lưu lượng khách rất lớn, nếu như tìm được vị trí tốt, kim ngạch tiêu thụ của mỗi ngày đều kiếm được hơn một vạn, hai tháng sau thì có thể hoàn vốn, tài chính tăng rất nhanh. Mở nhiều cửa hàng hơn, lượng tiêu thụ sản phẩm cũng tăng lên. Thẩm Lan tiếp thu đề nghị của Cố Ninh, hiện tại đều trực tiếp đặt hàng ở công xưởng, cứ như vậy, chẳng những có thể giảm thấp giá tiền, cũng bảo đảm được chất lượng sản phẩm. Cửa hàng bán ra thứ gì đó, nhãn hiệu cũng bắt đầu được thống nhất hóa. Đương nhiên, sự phát triển này không hẳn là một đường thuận lợi, hình thức cửa hàng đồng giá của Thẩm Lan phát triển vô cùng tốt, những thương nhân khác đều nhìn thấy, dần dần cũng hấp dẫn rất nhiều thương gia bắt chước theo, giống như dự đoán ban đầu của Cố Ninh vậy. Tuy rằng những cửa hàng kia chỉ mở theo trào lưu, tồn tại ngắn hạn chứ không thể lâu dài, nhưng sẽ khiến cho nguồn khách hàng bị chia ra. Đây đúng là chuyện rất phiền phức. Cửa hàng cũng dần dần thay đổi căn cứ theo chuyển biến của thị trường, không phải từ đầu đã niêm yết bán giá rẻ mà là thông qua sự biến đổi của thị trường, các hạng mục mà Thẩm Lan đưa ra thực hiện chủ yếu tập trung vào các loại mặt hàng đồ dùng, đồ trang điểm, văn phòng phẩm, tinh phẩm, đồ trang sức cho nữ sinh. Cửa hàng còn phát hành thẻ hội viên, một lần mua trên 38 ngàn, sẽ được tặng một thẻ hội viên, dùng được ở tất cả các cửa hàng cùng hệ thống phân phối, dựa vào thẻ hội viên có thể nhận được chiết khấu %. . Cứ như vậy, ngược lại giữ được một lượng khách quen, cũng cố định được khoản tiêu thụ nhất định. Qua 3 tháng hoạt động thử nghiệm, Thẩm Lan lại cùng thương lượng với Cố Ninh, dần dần khoanh vùng đối tượng phục vụ khách hàng là giới nữ từ 11 đến 28 tuổi. Hoàn thành một loại hình hay đổi triệt để. Nửa năm sau, kim ngạch tiêu thụ của cửa hàng cơ bản đã đi vào ổn định, tính toán hết một năm nay, tiền kiếm được từ tất cả các cửa hàng đại lí ngoài thu lại vốn còn sinh lời hơn gấp mấy chục lần. Sau khi Thẩm Lan tính toán kỹ càng, đưa ra một quyết định to gan, trên một tờ báo uy tính có số lượng tiêu thụ rất cao của thành phố Z, đưa lên bản tin quảng cáo cho loạt cửa hàng đồng giá của bà. Chính thức khởi động mắt xích buôn bán, gia nhập vào hàng ngũ liên minh nghiệp vụ. Việc làm ăn của Thẩm Lan phong sinh thủy khởi, cũng có được một chút tiền dành dụm, hè năm trước bởi vì tài chính không đủ cho nên ý định xây dựng hội sở tư nhân bị gác lại, bây giờ một lần nữa lại được nêu lên. Cố Ninh đi khảo sát xung quanh, làm rất nhiều công tác chuẩn bị, tuy rằng cô không biết vẽ bản vẽ thi công công trình, nhưng bởi vì đã sống qua một kiếp, tốt xấu gì cũng nhìn thấy tương đối nhiều, tư tưởng cũng tương đối tiến bộ hơn so với trình độ xây dựng ở hiện tại. Dựa theo suy nghĩ của cô, tuy rằng không thể trở thành trào lưu, nhưng vẫn được xem như tương đối nhìn xa trông rộng… Cố Ninh rất coi trọng công trình thi công này, luân phiên hẹn gặp 3 công ty xây dựng khác nhau, cũng trao đổi với rất nhiều kiến trúc sư khác nhau, tuy rằng cô không chính tay làm, nhưng ít nhất sẽ đưa ra yêu cầu, có thể biểu đạt tất cả những gì mà cô muốn. Sau khi loay hoay một tháng, rốt cuộc Cố Ninh cũng cho ra đời một phương án thiết kế xây dựng, tất cả các yêu cầu của Cố Ninh gần như đã được đưa vào thực hiện, đối phương cho ra bảng báo giá không hề thấp. Cho nên, lại một lần nữa vượt dự toán… Tự nhiên Cố Ninh không chịu cắt giảm bớt đi một phần nào. Mà ở chỗ Thẩm Lan, nếu như đem tất cả vốn liếng tiền bạc đều đặt vào việc xây dựng hội sở tư nhân này, thì vốn tài chính của hệ thống cửa hàng sẽ đứt đoạn, làm như vậy rất nguy hiểm. Hơn nữa nói thật lòng, tuy rằng Thẩm Lan vẫn ủng hộ duy trì cho Cố Ninh, nhưng quả thực đối với hội sở Lâm Hồ này bà vẫn ôm thái độ hoài nghi. Bà cảm thấy có cần thiết dùng một tấc đất tấc vàng như vậy đi xây dựng hội sở gì đó hay không? Đến lúc đó không hoàn vốn được thì thế nào? Cho nên, việc xây dựng hội sở lại lâm vào khốn cảnh. Sau khi Cố Ninh suy tư xong, cô nói với mẹ mình – “Như vậy không được, không thể kéo dài không chịu khởi công, như vậy đi, con đi tìm người khác hùn vốn, áp lực về tài chính có thể giảm một chút.” Thẩm Lan có chút ngoài ý muốn, không rõ Cố Ninh vì sao lại kiên trì như vậy. Bà suy đi nghĩ lại một chút rồi hỏi – “Con đi đâu tìm người hợp tác?” Dự án tốn kém như vậy, chỉ sợ rất ít người chịu để mắt tới. Cố Ninh cười cười – “Sẽ có biện pháp thôi.” Tuy nói là nói như vậy, nhưng kỳ thật trong lòng Cố Ninh lại có chút hoang mang, đi đâu kiếm nguồn đầu tư đây? Quả thật là một chuyện rất khó giải quyết. Nhưng mà cô không muốn dễ dàng buông tha như vậy, dù gì cô vẫn muốn thử làm một lần. Nếu quả thực không được, cô cũng sẽ không cảm thấy tiếc nuối. Hôm này Cố Ninh từ công trường về, cầm chìa khóa chuẩn bị mở cửa, đột nhiên cửa nhà lại được mở ra từ bên trong. Trương Giai Giai mặt mày mang theo tươi cười nhìn Cố Ninh, nói – “Ninh Ninh, bạn đoán xem là ai tới.” Mặc dù trong lòng Cố Ninh đã có dự cảm, nhưng khi bước vào nhà, lúc nhìn thấy người ngồi trên sô pha trong phòng khách vẫn giật mình một cái. Người nọ là Triệu Dân, rõ ràng chính là Triệu Dân đã biến mất gần nửa năm. Triệu Dân đứng lên, hướng tới chỗ Cố Ninh phất phất tay, cong lên khóe môi – “Đã lâu không gặp.” Hơn 10 tháng không gặp, Cố Ninh cảm thấy người trước mắt giống như đã thay đổi thành một người khác, trên lỗ tai xỏ một loạt khuyên tai, toàn bộ khí chất cũng thay đổi, thế nhưng làm cho cô cảm thấy có vài phần xa lạ.
Contents1 Giới thiệu Truyện Cuộc Sống Thản Nhiên Của Cố Ninh2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Cuộc Sống Thản Nhiên Của Cố Ninh “cập nhật ngày 11/06/2023“ Trọn bộ Cuộc Sống Thản Nhiên Của Cố Ninh Full tập được cập nhật mới nhất ngày 11/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Cuộc Sống Thản Nhiên Của Cố Ninh 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Cuộc Sống Thản Nhiên Của Cố Ninh Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 11/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Thể loại Hiện đại, trùng sinh, thanh xuân vườn trường, giải & Beta Cửu Trùng Cát Vốn cho rằng hạnh phúc, đến cuối cùng chẳng qua chỉ là một giấc mộng. Nói tới, cô đã mất đi quá nhiều, có quá nhiều không cam lòng và tiếc nuối. Quyến luyến rời khỏi nhân gian, được trở lại một lần, Cố Ninh trở về đêm trước khi cha mẹ ly hôn. Khi đó, cô vẫn chưa có hai bàn tay trắng… Lần này, Cố Ninh thấy rõ người bên cạnh, cô chỉ nghĩ muốn mang theo mẹ mình, cố gắng bù lại những khuyết điểm trước kia, để cuộc sống của chính mình được nhẹ nhàng thanh thản. Nhân vật chính Cố Ninh ┃ Phối hợp diễn Hà Cảnh, Ninh Ngật, Cố Huyên ┃ và những người khác. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Trọn bộ Truyện Cuộc Sống Thản Nhiên Của Cố Ninh “cập nhật ngày 11/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả.
cuộc sống thản nhiên của cố ninh